读平险铭寄李汉老

宋代 刘子翚
官侯凿平剑浦滩,游子不歌行路难。 李公作铭垂不刊,峻峰激流生笔端。 斯文岂但夸雄观,寓理之奥开聋眢。 惟人性天同广胖,横目立见分庭坛。 纷敷蔽翳榛苇萑,腾逃郁屈猿蛇蚖。 铦剡猎利剑戟攒,离睽截裂赵魏韩。 千崖百濑中绕蟠,覆溺嵬岸糜坚完。 胡为气舒貌颟顸,旁观已洞其肺肝。 浮思一纵坂走丸,不极不止巧九殚。 涂膏然萁卒焦乾,万古乾坤元自安。 堂堂灵君司五官,乍臣乍叛劳控搏。 日渐月磨如印刓,壮哉情卉牢盘还。 躁谋欲骤加雕剜,惨若萧斧临髀髋。 自腥夷之良可叹,何如含垢休索瘢。 洒洒落落从中看,豁然四通裂囊箪。 有如滩流平不湍,鉴静天空秋月寒。 疗性此是言中丹,至味淡薄谁能餐。 我昔蒙公分剩残,桐花城西路漫漫, 裁笺屡唤南飞翰,何当澡瀹纫椒兰。 厚地为屦天为冠,从公上征鞭龙鸾。 访瞿追孔聊游般,物外虚明如许宽。 脚底日转红团栾,瑶池簉席一笑阑。 春著万象流余欢,北游未遂心传传。 吟余北窗睡长鼾,清风时来撼琅玕。
guān hóu záo píng jiàn tān   yóu xíng nán  
gōng zuò míng chuí kān   jùn fēng liú shēng duān  
wén dàn kuā xióng guān   zhī ào kāi lóng yuān  
wéi rén xìng tiān tóng guǎng 广 pàng   héng jiàn fēn tíng tán  
fēn zhēn wěi huán   téng táo yuán shé yuán  
xiān shàn liè jiàn zǎn   kuí jié liè zhào wèi hán  
qiān bǎi lài zhōng rào pán   wéi àn jiān wán  
wéi shū mào mān hān   páng guān dòng fèi gān  
zòng bǎn zǒu wán   zhǐ qiǎo jiǔ dān  
gāo rán jiāo qián   wàn qián kūn yuán ān  
táng táng líng jūn guān   zhà chén zhà pàn láo kòng  
jiàn yuè yìn wán   zhuàng zāi qíng huì láo pán hái  
zào móu zhòu jiā diāo wān   cǎn ruò xiāo lín kuān  
xīng zhī liáng tàn   hán gòu xiū suǒ bān  
luò luò cóng zhōng kàn   huò rán tòng liè náng dān  
yǒu tān liú píng tuān   jiàn jìng tiān kōng qiū yuè hán  
liáo xìng shì yán zhōng dān   zhì wèi dàn shuí néng cān  
méng gōng fēn shèng cán   tóng huā chéng 西 màn màn  
cái jiān huàn nán fēi hàn   dāng zǎo yuè rèn jiāo lán  
hòu wèi tiān wèi guān   cóng gōng shàng zhēng biān lóng luán  
fǎng 访 zhuī kǒng liáo yóu bān   wài míng kuān  
jiǎo zhuǎn hóng tuán luán   yáo chí zào xiào lán  
chūn zhù wàn xiàng liú huān   běi yóu wèi suì xīn chuán chuán  
yín běi chuāng shuì zhǎng hān   qīng fēng shí lái hàn láng gān