多情

唐代 郑谷
赋分多情却自嗟,萧衰未必为年华。睡轻可忍风敲竹, 饮散那堪月在花。薄宦因循抛岘首,故人流落向天涯。 莺春雁夜长如此,赖是幽居近酒家。
fēn duō qíng què jiē   xiāo shuāi wèi wèi nián huá shuì qīng rěn fēng qiāo zhú  
yǐn sàn kān yuè zài huā báo huàn yīn xún pāo xiàn shǒu   rén liú luò xiàng tiān
yīng chūn yàn zhǎng   lài shì yōu jìn jiǔ jiā