多丽·最无端

宋代 严仁
最无端,官楼画角轻软。一声来、深闺深处,把人好梦惊回。许多愁、尽教奴受,些个事、未必君知。泪滴兰衾,寒生珠幌,翠云撩乱枕频欹。窗儿上、几条残月,斜玉界罗帷。更堪听,霜摧败叶,静扣朱扉。 念别离、千里万里,问何日是归期。关情处、鱼来雁往,断肠是、兔走鸟飞。美景良辰,赏心乐事,风流孤负缕金衣。谩赢得、花颜玉骨,瘦损为相思。归须早,刘郎双鬓,莫遣成丝。
zuì duān   guān lóu huà jiǎo qīng ruǎn shēng lái shēn guī shēn chù   rén hǎo mèng jīng huí duō chóu jìn jiào shòu   xiē shì wèi jūn zhī lèi lán qīn   hán shēng zhū huǎng   cuì yún liáo luàn zhěn pín chuāng ér shàng tiáo cán yuè   xié jiè luó wéi gèng kān tīng   shuāng cuī bài   jìng kòu zhū fēi
niàn bié qiān wàn   wèn shì guī guān qíng chù lái yàn wǎng   duàn cháng shì zǒu niǎo fēi měi jǐng liáng chén   shǎng xīn shì   fēng liú jīn mán yíng de huā yán   shòu sǔn wèi xiāng guī zǎo   liú láng shuāng bìn   qiǎn chéng