多丽·小楼寒

宋代 李清照
小楼寒, 夜长帘幕低垂。 恨潇潇[1]无情风雨, 夜来揉损琼肌。 也不似贵妃醉脸, 也不似孙寿愁眉。 韩令偷香, 徐娘傅粉, 莫将比拟未新奇, 细看取[2], 屈平陶令, 风韵正相宜。 微风起, 清芬酝藉[3], 不减酴釄[4]。 渐秋阑[5], 雪清玉瘦, 向人无限依依。 似愁凝汉臯解佩[6], 似泪洒纨扇题诗[7]。 朗月清风, 浓烟暗雨, 天教憔悴瘦[8]芳姿。 纵爱惜, 不知从此, 留得几多时。 人情好, 何须更忆, 泽畔东篱。
xiǎo lóu hán  
zhǎng lián chuí
hèn xiāo xiāo   [   1   ] 1] qíng fēng  
lái róu sǔn qióng
shì guì fēi zuì liǎn  
shì sūn shòu 寿 chóu méi
hán lìng tōu xiāng  
niáng fěn  
jiāng wèi xīn  
kàn   [   2   ]  
píng táo lìng  
fēng yùn zhèng xiāng
wēi fēng  
qīng fēn yùn jiè   [   3   ]  
jiǎn   [   4   ] 4]。
jiàn qiū lán   [   5   ]  
xuě qīng shòu  
xiàng rén xiàn
shì chóu níng hàn gāo jiě pèi   [   6   ]  
shì lèi wán shàn shī   [   7   ] 7]。
lǎng yuè qīng fēng  
nóng yān àn  
tiān jiào qiáo cuì shòu   [   8   ] 8] fāng 姿
zòng ài  
zhī cóng  
liú duō shí
rén qíng hǎo  
gèng  
pàn dōng