多丽·晚风清

宋代 杨无咎
晚风清,淡云卷尽轻罗。看银蟾、初离海上,万里碧汉澄波。碾云衢、玉轮缓驾,照山影、宝镜新磨。光彻庭除,寒生绮席,无聊清兴助吟哦。共宴赏、明宵天气,晴晦又知他。无眠处,衣濡湛露,目断明河。念年来、青云失志,举头羞见嫦娥。且高歌、细敲檀板,拚痛饮、频倒金荷。断约他年,重挥大手,桂枝须斫最高柯。恁时节、清光比似,今夕更应多。功名事,到头须在,休用忙呵。
wǎn fēng qīng   dàn yún juǎn jǐn qīng luó kàn yín chán chū hǎi shàng   wàn hàn chéng niǎn yún lún huǎn jià   zhào shān yǐng bǎo jìng xīn guāng chè tíng chú   hán shēng   liáo qīng xīng zhù yín é gòng yàn shǎng míng xiāo tiān   qíng huì yòu zhī mián chù   zhàn   duàn míng niàn nián lái qīng yún shī zhì   tóu xiū jiàn cháng é qiě gāo qiāo tán bǎn   pàn tòng yǐn pín dào jīn duàn yuē nián   zhòng huī shǒu   guì zhī zhuó zuì gāo nèn shí jié qīng guāng   jīn gèng yīng duō gōng míng shì   dào tóu zài   xiū yòng máng