多丽·听新蝉

宋代 吴则礼
听新蝉,舜琴初弄清弦。伴薰风、葱葱佳气,钟希世英贤。正芳蓂、更余九荚,况强仕,犹待三年。笔下烟云,胸中岩壑,玉峰凛凛映人寒。公不见、清潭宝剑,九彩动星躔。浑疑是,风雷变化,落在人间。 驻东阳、清谭终日,种成桃李森然。向庭闱、彩衣有庆,更华萼、棠棣相鲜。骥足难留,牛刀暂屈,匪朝伊夕步花砖。自今往、掀天扶地,声迹寄凌烟。它时事,赤松共约,携手骖鸾。
tīng xīn chán   shùn qín chū nòng qīng xián bàn xūn fēng cōng cōng jiā   zhōng shì yīng xián zhèng fāng míng gèng jiǔ jiá   kuàng qiáng shì   yóu dài sān nián xià yān yún   xiōng zhōng yán   fēng lǐn lǐn yìng rén hán gōng jiàn qīng tán bǎo jiàn   jiǔ cǎi dòng xīng chán hún shì   fēng léi biàn huà   luò zài rén jiān
zhù dōng yáng qīng tán zhōng   zhǒng chéng táo sēn rán xiàng tíng wéi cǎi yǒu qìng   gèng huá è táng xiāng xiān nán liú   niú dāo zàn   fěi cháo huā zhuān jīn wǎng xiān tiān   shēng líng yān shí shì   chì sōng gòng yuē   xié shǒu cān luán