多丽·景萧疏

宋代 张孝祥
景萧疏,楚江那更高秋。远连天、茫茫都是,败芦枯蓼汀洲。认炊烟、几家蜗舍,映夕照、一簇渔舟。去国虽遥,宁亲渐近,数峰青处是吾州。便乘取、波平风静,荃棹且夷犹。关情有,冥冥去雁,拍拍轻鸥。 忽追思、当年往事,惹起无限羁愁。拄笏朝来多爽气,秉烛夜永足清游。翠袖香寒,朱弦韵悄,无情江水只东流。柂楼晚,清商哀怨,还听隔船讴。无言久,余霞散绮,烟际帆收。
jǐng xiāo shū   chǔ jiāng gèng gāo qiū yuǎn lián tiān máng máng dōu shì   bài liǎo tīng zhōu rèn chuī yān jiā shè   yìng zhào zhōu guó suī yáo   níng qīn jiàn jìn   shù fēng qīng chù shì zhōu biàn 便 chéng píng fēng jìng   quán zhào qiě yóu guān qíng yǒu   míng míng yàn   pāi pāi qīng ōu
zhuī dāng nián wǎng shì   xiàn chóu zhǔ zhāo lái duō shuǎng   bǐng zhú yǒng qīng yóu cuì xiù xiāng hán   zhū xián yùn qiāo   qíng jiāng shuǐ zhǐ dōng liú lóu wǎn   qīng shāng āi yuàn   hái tīng chuán ōu yán jiǔ   xiá sàn   yān fān shōu