多丽

宋代 高登
人间世,偶然攘臂来游。何须恁、乾坤角抵,又成冷笑俳优。且宽心、待他天命,谩鼓舌、夸吾人谋。李广不侯,刘蕡未第,千年公论合谁羞。往矣瓦飘无意,甑堕懒回头。真堪笑,直钩论议,圆枘机筹。 幸斯道、元无得丧,壮心岂有沈浮。好温存、困中节概,莫冷落、穷里风流。酒滴真珠,饭钞云子,醉饱卧信缘休。归去也,幅巾谈笑,卒岁且优游。循环事,亡羊须在,失马何忧。
rén jiān shì   ǒu rán rǎng lái yóu nèn qián kūn jué   yòu chéng lěng xiào pái yōu qiě kuān xīn dài tiān mìng   mán shé kuā rén móu guǎng 广 hòu   liú fén wèi   qiān nián gōng lùn shuí xiū wǎng piāo   zèng duò lǎn huí tóu zhēn kān xiào   zhí gōu lùn   yuán ruì chóu
xìng dào yuán de sàng   zhuàng xīn yǒu shěn hǎo wēn cún kùn zhōng jié gài   lěng luò qióng fēng liú jiǔ zhēn zhū   fàn chāo yún   zuì bǎo xìn yuán xiū guī   jīn tán xiào   suì qiě yōu yóu xún huán shì   wáng yáng zài   shī yōu