多稼亭前两株梅盛开

宋代 杨万里
翟园看梅不满眼,载酒何曾倾一琖。 空有千株半未花,欲剪一枝无可栋。 归来欲登多稼亭,王妃骤降千娉婷。 素罗衣裳濯瑶水,珠宫楼阁开银屏。 国香万解量不尽,云岭诸峰互相映。 身骑白凤绕琼林,肝胆透寒骨毛冷。 看来只是两株梅,如何遗侬心眼开。 花头密密纷无数,萼萼枝枝砌成树。 夕阳斜照光烛天,微风欲度遮无路。 君不见侯门女儿真茵痴,獭髓熬酥滴北枝。 又不见画工兔颖矜好手,水水和鈆描玉肌。 先生不能奄有二子者,报答风光只有诗。 今夕不醉仍无归。
yuán kàn méi mǎn yǎn   zài jiǔ zēng qīng zhǎn  
kōng yǒu qiān zhū bàn wèi huā   jiǎn zhī dòng  
guī lái dēng duō jià tíng   wáng fēi zhòu jiàng qiān pīng tíng  
luó shang zhuó yáo shuǐ   zhū gōng lóu kāi yín píng  
guó xiāng wàn jiě liàng jìn   yún lǐng zhū fēng xiāng yìng  
shēn bái fèng rào qióng lín   gān dǎn tòu hán máo lěng  
kàn lái zhǐ shì liǎng zhū méi   nóng xīn yǎn kāi  
huā tou fēn shù   è è zhī zhī chéng shù  
yáng xié zhào guāng zhú tiān   wēi fēng zhē  
jūn jiàn hóu mén ér zhēn yīn chī   suǐ áo běi zhī  
yòu jiàn huà gōng yǐng jīn hǎo shǒu   shuǐ shuǐ qiān miáo  
xiān sheng néng yǎn yǒu èr zi zhě   bào fēng guāng zhǐ yǒu shī  
jīn zuì réng guī