敦素坐诵公衮乌臼树绝句叹爱不已其诗云三年逐客弄湘流华气遮栏两鬓秋秪有荒寒江上树尚成诗句聚眉头成此寄之

宋代 释德洪
我不识公衮,时时见醉墨。爱其吐词气,人品极英特。 君看句中眼,秀却天下白。前辈风流尽,尚复馀此客。 世议隘不容,道山归未得。三年谪湘楚,妙语敌山色。 归来大江南,声价长籍籍。我亦不羁人,梦境聊戏剧。 要当径寻君,已办登山屐。想见一秃翁,攫攘吾辈侧。
shí gōng gǔn   shí shí jiàn zuì ài rén   pǐn yīng    
jūn kàn zhōng yǎn   xiù què tiān xià bái qián bèi fēng liú jǐn shàng      
shì ài róng   dào shān guī wèi sān nián zhé xiāng chǔ miào   shān    
guī lái jiāng nán   shēng jià cháng rén mèng   jìng liáo    
yào dāng jìng xún jūn   bàn dēng shān xiǎng jiàn wēng jué   rǎng bèi