遁迹

宋代 陆游
遁迹荒村惯忍贫,秋毫不使丧其真。家居亦以古为鉴,事过始知天胜人。 临食致思方下箸,读书有得每书绅。放翁耄矣当知幸,布褐藜羹毕此身。
dùn huāng cūn guàn rěn pín   qiū háo shǐ 使 sàng zhēn jiā wéi jiàn   shì guò shǐ zhī tiān shèng rén
lín shí zhì fāng xià zhù   shū yǒu de měi shū shēn fàng wēng mào dāng zhī xìng   gēng shēn