独眠吟二首
夜长无睡起阶前,寥落星河欲曙天。
十五年来明月夜,何曾一夜不孤眠。
独眠客,夜夜可怜长寂寂。就中今夜最愁人,
凉月清风满床席。
yè
夜
zhǎng
长
wú
无
shuì
睡
qǐ
起
jiē
阶
qián
前
,
liáo
寥
luò
落
xīng
星
hé
河
yù
欲
shǔ
曙
tiān
天
。
。
shí
十
wǔ
五
nián
年
lái
来
míng
明
yuè
月
yè
夜
,
hé
何
zēng
曾
yī
一
yè
夜
bù
不
gū
孤
mián
眠
。
。
dú
独
mián
眠
kè
客
,
yè
夜
yè
夜
kě
可
lián
怜
zhǎng
长
jì
寂
jì
寂
。
。
jiù
就
zhōng
中
jīn
今
yè
夜
zuì
最
chóu
愁
rén
人
,
liáng
凉
yuè
月
qīng
清
fēng
风
mǎn
满
chuáng
床
xí
席
。
。