读孟郊诗二首 其一

宋代 苏轼
夜读孟郊诗,细字如牛毛。寒灯照昏花,佳处时一遭。 孤芳擢荒秽,苦语馀诗骚。水清石凿凿,湍激不受篙。 要当斗僧清,未足当韩豪。人生如朝露,日夜火消膏。 何苦将两耳,听此寒虫号。不如且置之,饮我玉色醪。
mèng jiāo shī   niú máo hán dēng zhào hūn huā jiā   chǔ shí zāo    
fāng zhuó huāng huì   shī sāo shuǐ qīng shí záo záo tuān   shòu gāo    
yào dāng dòu sēng qīng   wèi dāng hán háo rén shēng zhāo   huǒ xiāo gāo    
jiāng liǎng ěr   tīng hán chóng hào qiě zhì zhī yǐn   láo