读孟郊诗

宋代 李纲
我读东野诗,因知东野心。穷愁不出门,戚戚较古今。 肠饥复号寒,冻折西床琴。寒苦吟亦苦,天光为沈阴。 退之乃诗豪,法度严已森。雄健日千里,光铓长万寻。 乃独喜东野,譬犹冠待簪。韩豪如春风,百卉开芳林。 郊穷如秋露,候虫寒自吟。韩如锵金石,中作韶濩音。 郊如击土鼓,淡薄意亦深。学韩如可乐,学郊愁日侵。 因歌遂成谣,聊以为诗箴。
dōng shī   yīn zhī dōng xīn qióng chóu chū mén   jiào jīn    
cháng hào hán   dòng zhé 西 chuáng qín hán yín tiān   guāng wèi shěn yīn    
tuì 退 zhī nǎi shī háo   yán sēn xióng jiàn qiān guāng   máng zhǎng wàn xún    
nǎi dōng   yóu guān dài zān hán háo chūn fēng bǎi   huì kāi fāng lín    
jiāo qióng qiū   hòu chóng hán yín hán qiāng jīn shí zhōng   zuò sháo yīn    
jiāo   dàn shēn xué hán xué   jiāo chóu qīn    
yīn suì chéng yáo   liáo wéi shī zhēn