杜门

宋代 黎廷瑞
有客扣我门,丁丁如啄木。 久立门不开,客去嗔此屋。 僮奴亦怪我,无事许畏缩。 向来豪侠场,门外车接毂。 将无晚乏具,效彼龟藏伏。 山田岁将收,亦可饭脱粟。 不厌客来频,所厌客论俗。 豪辨既多违,强应还自恧。 但恨平生友,欢聚不得足。 存者隔川途,没者卧丘谷。 精微向谁剖,郁结满心曲。 何如掩关生,黾勉抱吾独。 挥弦送征鸿,悠悠楚天绿。
yǒu kòu mén   dīng dīng zhuó
jiǔ mén kāi   chēn
tóng guài   shì wèi suō
xiàng lái háo xiá chǎng   mén wài chē jiē
jiāng wǎn   xiào guī cáng
shān tián suì jiāng shōu   fàn tuō
yàn lái pín   suǒ yàn lùn
háo biàn duō wéi   qiáng yīng hái
dàn hèn píng shēng yǒu   huān
cún zhě chuān   méi zhě qiū
jīng wēi xiàng shuí pōu   jié mǎn xīn
yǎn guān shēng   mǐn miǎn bào
huī xián sòng zhēng hóng 鸿   yōu yōu chǔ tiān 绿