读梅氏诗有感示徐生

宋代 欧阳修
子美忽已死,圣俞舍吾南。 嗟吾譬驰车,而失左右骖。 勍敌尝压垒,羸兵当戒严。 凡人贵勉强,惰逸易安恬。 吾既苦多病,交朋复凋歼。 篇章久不作,意思如胶粘。 良田失持耕,草莽废锄芟。 美井不日汲,何由发涛甘。 偶开梅氏篇,不觉日挂檐。 乃知文字乐,愈久益无厌。 吾尝哀世人,声利竞争贪。 哇咬聋两耳,死不享韶咸。 而幸知此乐,又常深讨探。 今官得闲散,舍此欲奚耽。 顽庸须警策,赖子发其箝。
zi měi   shèng shě nán
jiē chí chē   ér shī zuǒ yòu cān
qíng cháng lěi   léi bīng dāng jiè yán
fán rén guì miǎn qiǎng   duò ān tián
duō bìng   jiāo péng diāo jiān
piān zhāng jiǔ zuò   jiāo nián
liáng tián shī chí gēng   cǎo mǎng fèi chú shān
měi jǐng   yóu tāo gān
ǒu kāi méi shì piān   jué guà yán
nǎi zhī wén   jiǔ yàn
cháng āi shì rén   shēng jìng zhēng tān
yǎo lóng liǎng ěr   xiǎng sháo xián
ér xìng zhī   yòu cháng shēn tǎo tàn
jīn guān xián sǎn   shě dān
wán yōng jǐng   lài qián