读毛诗

金朝 郭邦彦
含气有喜怒,触物无不鸣。天机泄鸟迹,文字从此生。 谁言土苇器,声合天地清。朴坏牺氏瑟,巧露娲皇笙。 末流不可障,声律随合并。遍读萧氏选,不见真性情。 怨刺杂讥骂,名曰离骚经。颂美献谄䛕,是谓之罘铭。 诗道初不然,自是时代更。秦火烧不死,此物如有灵。 至今三百萹,殷殷金石声。汉儒各名家,辩口剧分争。 康成独麾戈,诸儒约连衡。祭酒最后出,千古老成精。 我欲读尔雅,不辨螯蟹名。尚怜沈谢辈,满箧月露形。 孔徒凡几人,入室无长卿。三子论性命,举世为讥评。 白首草太玄,才得覆酱罂。不如匡鼎说,愈笑人愈听。
hán yǒu   chù míng tiān xiè niǎo   wén cóng shēng
shuí yán wěi   shēng tiān qīng huài shì   qiǎo huáng shēng
liú zhàng   shēng suí bìng biàn xiāo shì xuǎn   jiàn zhēn xìng qíng
yuàn   míng yuē sāo jīng sòng měi xiàn chǎn   shì wèi zhī míng
shī dào chū rán   shì shí dài gèng qín huǒ shāo   yǒu líng
zhì jīn sān bǎi biǎn   yīn yīn jīn shí shēng hàn míng jiā   biàn kǒu fēn zhēng
kāng chéng huī   zhū yuē lián héng jiǔ zuì hòu chū   qiān lǎo chéng jīng
ěr   biàn áo xiè míng shàng lián shěn xiè bèi   mǎn qiè yuè xíng
kǒng fán rén   shì zhǎng qīng sān zi lùn xìng mìng   shì wèi píng
bái shǒu cǎo tài xuán   cái jiàng yīng kuāng dǐng shuō   xiào rén tīng