读吕舍人诗追次其韵

宋代 陆游
有过当相规,有善当相告,岂惟定新交,亦以笃旧好。 势利古所羞,置之勿复道。 霜霣万木凋,孰秉岁寒操?
yǒu guò dāng xiāng guī   yǒu shàn dāng xiāng gào   wéi dìng xīn jiāo   jiù hǎo  
shì suǒ xiū   zhì zhī dào  
shuāng yǔn wàn diāo   shú bǐng suì hán cāo