独漉篇

明代 释宗泐
独漉复独漉,水深泥更浊。水深终见底,泥浊不见石。 翩翩者凫鸟,引子游水湄。我岂无矰缴,怅然为尔悲。 南山有乔木,北山有梓树。此物本无情,俯仰如有度。 罗帏空堂上,尘暗蛛丝绕。倚门久踟蹰,慷慨不可道。 床头龙鳞剑,中夜跃鞘频。父雠不及报,空愧七尺身。 斑斑深山虎,白日下林麓。岂敢避生狞,人能食其肉。
  shuǐ shēn gèng zhuó shuǐ shēn zhōng jiàn   zhuó jiàn shí    
piān piān zhě niǎo   yǐn zi yóu shuǐ méi zēng jiǎo chàng   rán wéi ěr bēi    
nán shān yǒu qiáo   běi shān yǒu shù běn qíng   yǎng yǒu    
luó wéi kōng táng shàng   chén àn zhū rào mén jiǔ chí chú kāng   kǎi dào    
chuáng tóu lóng lín jiàn   zhōng yuè qiào pín chóu bào kōng   kuì chǐ shēn    
bān bān shēn shān   bái xià lín gǎn shēng níng rén   néng shí ròu