读罗隐孟郊集

宋代 黄裳
罗隐寓以骂,孟郊鸣其穷。始读郁吾气,再味濡我胸。 如何志与气,发作瓶瓮中。大见无贤愚,大乐非穷通。 弃置二子集,追攀千古风。中兼六义异,下与万物同。 妙象生丹青,利器资陶镕。心手适相遇,变化从色空。 感寓复收敛,兀然无我翁。
luó yǐn   mèng jiāo míng qióng shǐ zài   wèi xiōng    
zhì   zuò píng wèng zhōng jiàn xián   fēi qióng tōng    
zhì èr   zhuī pān qiān fēng zhōng jiān liù xià   wàn tóng    
miào xiàng shēng dān qīng   táo róng xīn shǒu shì xiāng biàn   huà cóng kōng    
gǎn shōu liǎn   rán wēng