读李长吉诗

宋代 李纲
长吉工乐府,字字皆雕锼。骑驴适野外,五藏应为愁。 得句乃足成,还有理致不。呕心古锦囊,绝笔白玉楼。 遗篇止如此,叹息空搔头。
zhǎng gōng yuè   jiē diāo sōu shì wài   zàng yīng wèi chóu    
de nǎi chéng   hái yǒu zhì ǒu xīn jǐn náng jué   bái lóu    
piān zhǐ   tàn kōng sāo tóu