读李御史文藁

宋代 王绅
栝苍郁嵯峨,上与浮云齐。秀气之所钟,每生超卓姿。 美人抱奇才,造就从硕师。新诗追少陵,雄文逐昌黎。 凤鸟鸣高冈,祥物由来稀。幸兹文明世,拭目一见之。 渴吻沃琼液,虚腹餐齑芝。岂惟过所望,体腋生光辉。 蜀道走骢马,夷民瞻绣衣。边情重当恤,愿言谨诹咨。
guā cāng cuó é   shàng yún xiù qi zhī suǒ zhōng   měi shēng chāo zhuó 姿
měi rén bào cái   zào jiù cóng shuò shī xīn shī zhuī shǎo líng   xióng wén zhú chāng
fèng niǎo míng gāo gāng   xiáng yóu lái xìng wén míng shì   shì jiàn zhī
wěn qióng   cān zhī wéi guò suǒ wàng   shēng guāng huī
shǔ dào zǒu cōng   mín zhān xiù biān qíng zhòng dāng   yuàn yán jǐn zōu