读李益诗

宋代 贺铸
君虞兴圣孙,诗律早专美。 乐府度新声,宫酺奉天子。 鲜风猎兰苕,华月濯桃李。 独有连眉郎,才称劣相比。 颇闻竹窗句,流落绮纨耳。 吏曹久失调,幕府感恩起。 从军五十篇,王粲慙率尔。 胡沙动霜草,开卷得千里。 骞翔大蓬拜,转顾触排毁。 晚升八座崇,谢事知所止。 高文茂支庶,埋灭长已矣。 斯人今不亡,正赖数番纸。 咄嗟齿踰壮,日就无闻耻。 勉哉课谣吟,请自田居始。
jūn xīng shèng sūn   shī zǎo zhuān měi
yuè xīn shēng   gōng fèng tiān
xiān fēng liè lán tiáo   huá yuè zhuó táo
yǒu lián méi láng   cái chēng liè xiāng
wén zhú chuāng   liú luò wán ěr
cáo jiǔ shī tiáo   gǎn ēn
cóng jūn shí piān   wáng càn cán shuài ěr
shā dòng shuāng cǎo   kāi juàn qiān
qiān xiáng péng bài   zhuǎn chù pái huǐ
wǎn shēng zuò chóng   xiè shì zhī suǒ zhǐ
gāo wén mào zhī shù   mái miè zhǎng
rén jīn wáng   zhèng lài shù fān zhǐ
duō jiē chǐ 齿 zhuàng   jiù wén chǐ
miǎn zāi yáo yín   qǐng tián shǐ