读李献吉何仲默徐昌谷三子诗 其一

明代 王世贞
夔峡收英灵,乾坤无真色。扰扰操觚士,各务徇所得。 恍若襄城辙,俱迷阴陵泽。明兴我高帝,神武肆荡涤。 七叶开人文,畴能承休德。是时北地生,草昧发超识。 手挽天河流,千秋鸿濛坼。坐令景从辈,齐声谐其则。 矩步宁敢渝,狂者羞践迹。宁知龙变化,夭矫不可即。 彼以蛙黾趋,胡然矜相测。
kuí xiá shōu yīng líng   qián kūn zhēn rǎo rǎo cāo shì   xùn suǒ de    
huǎng ruò xiāng chéng zhé   yīn líng míng xīng gāo shén   dàng    
kāi rén wén   chóu néng chéng xiū shì shí běi shēng cǎo   mèi chāo shí    
shǒu wǎn tiān liú   qiān qiū hóng 鸿 méng chè zuò lìng yǐng cóng bèi   shēng xié    
níng gǎn   kuáng zhě xiū jiàn níng zhī lóng biàn huà yāo   jiǎo    
miǎn   rán jīn xiāng