读李献吉何仲默徐昌谷三子诗 其二

明代 王世贞
孝皇握鳌极,万宇扬休光。艺士被天来,大雅竟难方。 北地既龙举,信阳遂鸾翔。彼美在弱冠,振馥戢时芳。 二华削莲花,高掌媚太阳。朝霞洛溆波,因飔自文章。 二子琢相就,流趋互雌黄。听曲昧其名,焉在讥颉颃。 寄言夸毗者,冥趋良可伤。
xiào huáng áo   wàn yáng xiū guāng shì bèi tiān lái   jìng nán fāng    
běi lóng   xìn yáng suì luán xiáng měi zài ruò guàn zhèn   shí fāng    
èr huá xuē lián huā   gāo zhǎng mèi tài yang zhāo xiá luò yīn   wén zhāng    
èr zi zhuó xiāng jiù   liú huáng tīng mèi míng yān   zài jié háng    
yán kuā zhě   míng liáng shāng