读刘静脩诗

明代 李东阳
百年四海一容城,是处云山着脚行。观物每从真意得,感时翻觉壮心惊。 高松绝岛凌秋势,独鹤空江警夜声。多少中原词赋手,尽将丝竹奏升平。
bǎi nián hǎi róng chéng   shì chù yún shān zhe jiǎo xíng guān měi cóng zhēn de gǎn   shí fān jué zhuàng xīn jīng    
gāo sōng jué dǎo líng qiū shì   kōng jiāng jǐng shēng duō shǎo zhōng yuán shǒu jǐn   jiāng zhú zòu shēng píng