读柳拱之员外严宗哲主事杨应宁舍人倡和和长句戏次韵一首

明代 李东阳
诗坛森严升复楯,白战雄心气难忍。西邻有客兴亦酣,睥睨重围目双眕。 居然地隔如秦越,或者神交同白稹。故知宫角本谐声,复恐圆方不相准。 向来蹇钝费鞭策,已分驽骀谢騋牝。灰馀万念偶一生,腐木经秋发孤菌。 诸君才力各强健,东飞俊鹘西飞隼。拟随磅礴共盘旋,弱羽真愁向空陨。 霜天闭门坐不出,背拥寒炉曲成蚓。强呼冻墨吟小诗,力困冰毫如荷盾。 枯肠夜渴吻亦乾,绠短瓶空谁为引。回首不如年少时,满堂坐客誇聪敏。 韩公道德日已负,后山精力空应尽。逢场作戏亦偶然,不觉诗成为韵窘。 文章同时不易得,三杰古称吴富尹。君今并是湖南英,乡邑吾犹限封畛。 闲官未免铅椠累,户外催逋时接轸。长歌终曲谁使子,歌罢独吟还自哂。
shī tán sēn yán shēng dùn   bái zhàn xióng xīn nán rěn lín 西 yǒu xīng hān   chóng wéi shuāng zhěn    
rán qín yuè   huò zhě shén jiāo tóng bái zhěn zhī gōng jiǎo běn xié shēng   kǒng yuán fāng xiāng zhǔn    
xiàng lái jiǎn dùn fèi biān   fēn dài xiè lái pìn huī wàn niàn ǒu shēng   jīng qiū jūn    
zhū jūn cái qiáng jiàn   dōng fēi jùn 西 fēi sǔn suí páng gòng pán xuán ruò   zhēn chóu xiàng kōng yǔn    
shuāng tiān mén zuò chū   bèi yōng hán chéng yǐn qiáng dòng yín xiǎo shī   kùn bīng háo dùn    
cháng wěn qián   gěng duǎn píng kōng shuí wèi yǐn huí shǒu nián shào shí mǎn   táng zuò kuā cōng mǐn    
hán gōng dào   hòu shān jīng kōng yīng jǐn féng chǎng zuò ǒu rán   jué shī chéng wéi yùn jiǒng    
wén zhāng tóng shí   sān jié chēng yǐn jūn jīn bìng shì nán yīng xiāng   yóu xiàn fēng zhěn    
xián guān wèi miǎn qiān qiàn lèi   wài cuī shí jiē zhěn cháng zhōng shuí shǐ zi 使   yín hái shěn