读李平甫送穷诗感咏
穷鬼枉劳送,读书儿本寒。未开花富贵,且报竹平安。
到老仍馀拙,投閒便得欢。万般供一笑,放眼海天宽。
qióng
穷
guǐ
鬼
wǎng
枉
láo
劳
sòng
送
,
dú
读
shū
书
ér
儿
běn
本
hán
寒
。
。
wèi
未
kāi
开
huā
花
fù
富
guì
贵
,
qiě
且
bào
报
zhú
竹
píng
平
ān
安
。
。
dào
到
lǎo
老
réng
仍
yú
馀
zhuō
拙
,
tóu
投
xián
閒
biàn
便
dé
得
huān
欢
。
。
wàn
万
bān
般
gōng
供
yī
一
xiào
笑
,
fàng
放
yǎn
眼
hǎi
海
tiān
天
kuān
宽
。
。