读林子仁诗

宋代 赵蕃
连林泥滑滑,遍地苹青青。 多病愁难却,春风梦已经。 曾过蕲水郡,不见少微星。 独行惭方驾,清诗许乞灵。
lián lín huá huá   biàn píng qīng qīng  
duō bìng chóu nán què   chūn fēng mèng jīng  
céng guò shuǐ jùn   jiàn shǎo wēi xīng  
xíng cán fāng jià   qīng shī líng