读林和靖集书其尾

宋代 周紫芝
泉石膏肓挽不回,笑看嵩少仕涂开。暮年封禅无遗藁,平日江湖只钓台。 月自黄昏人已老,鹤无消息客谁来。吴儿不解高人意,秋菊何当荐一杯。
quán shí gāo huāng wǎn huí   xiào kàn sōng shǎo shì kāi nián fēng shàn gǎo píng   jiāng zhǐ diào tái    
yuè huáng hūn rén lǎo   xiāo xi shuí lái ér jiě gāo rén qiū   dāng jiàn bēi