读林罕小说

宋代 晁公武
仓颉鹳鸟迹,於是创文字。 原其制作心,本以便记事, 呼读犹强名,况乃论位置。 周人建小学,六书分义类。 特令授童蒙,庶几别同异。 奈何中古后,穿凿失伦次。 早皿晋医言,止戈楚人志。 宋更{马瓜}作騧,秦易辠为罪。 三刀自梦徵,两日因谶记。 山丝已怪妄,门草更茫昧。 白水及绯衣,皆是表符瑞。 解槐与说枣,抑又出讥戏。 形声罕复论,一切归会义。 咄哉许祭酒,著论穷巧慧。 流俗喜不根,传授满当世。 廷尉议三章,诸生谈六艺。 往往授其言,大抵皆附会。 林生最晚出,纷乱尤自恣。 何言斯亭上,刻石高赑屃。 却思荆舒祸,对此频雪涕。 凭谁掩其恶,水火为焚弃。
cāng jié guàn niǎo   shì chuàng wén  
yuán zhì zuò xīn   běn biàn 便 shì  
yóu qiáng míng   kuàng nǎi lùn wèi zhi  
zhōu rén jiàn xiǎo xué   liù shū fēn lèi  
lìng shòu tóng méng   shù bié tóng  
nài zhōng hòu   chuān 穿 záo shī lún  
zǎo mǐn jìn yán   zhǐ chǔ rén zhì  
sòng gèng   { guā   } zuò guā   qín zuì wèi zuì  
sān dāo mèng zhēng   liǎng yīn chèn  
shān guài wàng   mén cǎo gèng máng mèi  
bái shuǐ fēi   jiē shì biǎo ruì  
jiě huái shuō zǎo   yòu chū  
xíng shēng hǎn lùn   qiè guī huì  
duō zāi jiǔ   zhù lùn qióng qiǎo huì  
liú gēn   chuán shòu mǎn dāng shì  
tíng wèi sān zhāng   zhū shēng tán liù  
wǎng wǎng shòu yán   jiē huì  
lín shēng zuì wǎn chū   fēn luàn yóu  
yán tíng shàng   shí gāo  
què jīng shū huò   duì pín xuě  
píng shuí yǎn è   shuǐ huǒ wèi fén