读李客山先生武平分水坳定界记

清代 顾成志
鄫人沤菅鲁人怒,筐筥争桑构吴楚。尚闻六里作鸿沟,彼粤此闽阚如虎。 闽邑曰武平,连粤平远城。天子颇闻粤人横,负众侵疆狎县令。 诏书特敕两铜章,判以沟涂毋力竞。武平许君气何豪,单轺来会分水坳。 却闻隐隐鸣钲鼓,忽见青红旗乱舞。车中一笑此何为,回头从者色如土。 野云黯黯日将落,脱辖呼人无一诺。独挥羽扇抗群咻,风驰云合围戈矛。 桓桓许君神色定,亲把舆图作明证。健儿突入欲甘心,拉虎批熊只手胜。 是时许君起大呼,幺么鼠子敢犯吾。挥刀折齿前令胡,吾能杀汝如腐雏。 广福桥头故吾士,赫赫鬼神可欺乎?朝廷威行九州外,尔等跳踉行尽屠。 万夫垂头齿打舌,旗卷枪抛各求穴。鞠躬谢罪辞咿嚘,彼何人哉平远侯。 立石巍然峙坳头,我疆尔界标千秋。吾闻汾阳王,入卤惟单骑。 昌黎书生耳,镇州强不避。为国焉能更爱身,浑身是胆发乎义。 懦夫畏贼掩耳奔,不惜巾帼羞三军。天下英雄竟谁是,千载而下乃见今许君。 许君老友曰李子,慨然奋笔识终始。发难能令壮士惊,折冲足雪鲰生耻。 此事此辞炳日星,我欲大书千本与万本,张之凡百有位庭。
zēng rén ōu jiān rén   kuāng zhēng sāng gòu chǔ shàng wén liù zuò hóng gōu 鸿   yuè mǐn hǎn    
mǐn yuē píng   lián yuè píng yuǎn chéng tiān wén yuè rén héng   zhòng qīn jiāng xiá xiàn lìng    
zhào shū chì liǎng tóng zhāng   pàn gōu jìng píng jūn háo dān   yáo lái huì fēn shuǐ ào    
què wén yǐn yǐn míng zhēng   jiàn qīng hóng luàn chē zhōng xiào wéi huí   tóu cóng zhě    
yún àn àn jiāng luò   tuō xiá rén nuò huī shàn kàng qún xiū fēng   chí yún wéi máo    
huán huán jūn shén dìng   qīn zuò míng zhèng jiàn ér gān xīn   xióng zhī shǒu shèng    
shì shí jūn   yāo shǔ zi gǎn fàn huī dāo shé chǐ qián 齿 lìng   néng shā chú    
guǎng 广 qiáo tóu shì   guǐ shén   cháo tíng wēi xíng jiǔ zhōu wài   ěr děng tiào liáng xíng jǐn  
wàn chuí tóu chǐ 齿 shé   juǎn qiāng pāo qiú xué gōng xiè zuì yōu   rén zāi píng yuǎn hóu    
shí wēi rán zhì ào tóu   jiāng ěr jiè biāo qiān qiū wén fén yáng wáng   wéi dān    
chāng shū shēng ěr   zhèn zhōu qiáng wèi guó yān néng gèng ài shēn hún   shēn shì dǎn    
nuò wèi zéi yǎn ěr bēn   jīn guó xiū sān jūn tiān xià yīng xióng jìng shuí shì qiān   zǎi ér xià nǎi jiàn jīn jūn    
jūn lǎo yǒu yuē zi   kǎi rán fèn shí zhōng shǐ nàn néng lìng zhuàng shì jīng zhé   chōng xuě zōu shēng chǐ    
shì bǐng xīng   shū qiān běn wàn běn   zhāng zhī fán bǎi yǒu wèi tíng