读李光远
跳波乱清淮,一叶寄真赏。南山如高人,标格自矜爽。
胡尘暗楚甸,绝境堕渺漭。空城草木春,户外履谁两。
怅望壶公龙,乘云自来往。小诗若图画,彷佛见飞桨。
从今淮上山,不落梦中想。
tiào
跳
bō
波
luàn
乱
qīng
清
huái
淮
,
yī
一
yè
叶
jì
寄
zhēn
真
shǎng
赏
nán
。
shān
南
rú
山
gāo
如
rén
高
biāo
人
,
gé
标
zì
格
jīn
自
shuǎng
矜
爽
。
hú
胡
chén
尘
àn
暗
chǔ
楚
diān
甸
,
jué
绝
jìng
境
duò
堕
miǎo
渺
mǎng
漭
kōng
。
chéng
空
cǎo
城
mù
草
chūn
木
hù
春
,
wài
户
lǚ
外
shuí
履
liǎng
谁
两
。
chàng
怅
wàng
望
hú
壶
gōng
公
lóng
龙
,
chéng
乘
yún
云
zì
自
lái
来
wǎng
往
xiǎo
。
shī
小
ruò
诗
tú
若
huà
图
páng
画
,
fó
彷
jiàn
佛
fēi
见
jiǎng
飞
桨
。
cóng
从
jīn
今
huái
淮
shàng
上
shān
山
,
bù
不
là
落
mèng
梦
zhōng
中
xiǎng
想
。