读列子赠几

宋代 刘敞
五岳穷云霓,沧海不可游。玉台焜朝日,珠华媚飞虬。 飘飖群仙子,来往何其稠。咫尺视千里,俯仰移九秋。 潮波有时起,势若空中浮。禺彊受帝命,巨鳌举其头。 迩来百万祀,无复迁播忧。龙伯何为者,修干曳长钩。 不知意谁憾,似与鳌为仇。六鳞既潜举,二山忽飘流。 众真失其常,荡析不自谋。孰云飞升乐,奔迫良可愁。 盈虚诚难必,藏壑有亡舟。至人纵大观,夷险固悠悠。 如闻帝凭怒,侵减龙伯俦。且欲招群仙,复还故时丘。 勉哉凌云迹,永谢北极幽。
yuè qióng yún   cāng hǎi yóu tái kūn cháo   zhū huá mèi fēi qiú
piāo yáo qún xiān   lái wǎng chóu zhǐ chǐ shì qiān   yǎng jiǔ qiū
cháo yǒu shí   shì ruò kōng zhōng jiàng shòu mìng   áo tóu
ěr lái bǎi wàn   qiān yōu lóng wéi zhě   xiū gàn cháng gōu
zhī shuí hàn   shì áo wèi chóu liù lín qián   èr shān piāo liú
zhòng zhēn shī cháng   dàng móu shú yún fēi shēng   bēn liáng chóu
yíng chéng nán   cáng yǒu wáng zhōu zhì rén zòng guān   xiǎn yōu yōu
wén píng   qīn jiǎn lóng chóu qiě zhāo qún xiān   huán shí qiū
miǎn zāi líng yún   yǒng xiè běi yōu