读李憕碑

宋代 张耒
自唐中微北方沸,胡马长鸣饮清渭。李公守节陷贼庭,身死髑髅行万里。 百年事往谁复省,一丘榛莽无人祭。荒碑半折就磨灭,后人空解传其字。 杀身不畏真丈夫,自古时危知烈士。俗书小技何足道,嗟我但欲扬其事。 寥寥获麟数千载,末学褒贬多非是。高文大笔谁复作,黜臣饿夫须有待。 纷纷后世竞著述,纸墨徒为史官费。却嗟何独此事然,搔首碑前空叹慨。
táng zhōng wēi běi fāng fèi   cháng míng yǐn qīng wèi gōng shǒu jié xiàn zéi tíng shēn   lóu xíng wàn    
bǎi nián shì wǎng shuí shěng   qiū zhēn mǎng rén huāng bēi bàn shé jiù miè hòu   rén kōng jiě chuán    
shā shēn wèi zhēn zhàng   shí wēi zhī liè shì shū xiǎo dào jiē   dàn yáng shì    
liáo liáo huò lín shù qiān zǎi   xué bāo biǎn duō fēi shì gāo wén shuí zuò chù   chén è 饿 yǒu dài    
fēn fēn hòu shì jìng zhù shù   zhǐ wèi shǐ guān fèi què jiē shì rán sāo   shǒu bēi qián kōng tàn kǎi