读梁高士寒塘辞世诗次韵哭之二首 其二

清代 陈恭尹
寂寞空斋闭竹门,寒塘西畔暗云屯。心从灰后仍馀热,水到穷时自得源。 作传敢辞朋友责,遗经深幸子孙存。朱明丹火西樵月,照尔千秋处士魂。
kōng zhāi zhú mén   hán táng 西 pàn àn yún tún xīn cóng huī hòu réng   shuǐ dào qióng shí yuán
zuò chuán gǎn péng you   jīng shēn xìng sūn cún zhū míng dān huǒ 西 qiáo yuè   zhào ěr qiān qiū chǔ shì hún