独立

元代 范梈
能诗不得静中师,又是天涯独立时。高阁夕阳人影乱,曲河新水棹声迟。 一身慷慨家仍远,十口凄凉岁荐饥。偶尔凭阑感风物,临流先被白鸥知。
néng shī jìng zhōng shī   yòu shì tiān shí gāo yáng rén yǐng luàn   xīn shuǐ zhào shēng chí    
shēn kāng kǎi jiā réng yuǎn   shí kǒu liáng suì jiàn ǒu ěr píng lán gǎn fēng lín   liú xiān bèi bái ōu zhī