读乐天閒居篇

宋代 蔡襄
予年四十四,发白成衰翁。 非有高盖车,曷与贤者同。 嗟予出寒远,家世尝力农。 十九登科第,圣彀参英雄。 十年出吏选,校书逢陼中。 天子设采拔,谓有谏诤风。 既叨言责地,蹇蹇思匪躬。 窃不自度量,语剡奸邪胸。 一毫抗千钧,摈落无流踪。 同时皆骧首,金紫班著崇。 唯予守长乐,幸就禄养丰。 八年江海外,再上螭阶东。 四十入西阁,宿仇司化工。 蒙锦投机穽,唯赖天听聪。 代言游禁密,侍从多从容。 寻行京兆事,击断露铦锋。 是职非所好,辄以死竭忠。 愿闢大幽都,为君囚四凶。 愿拂西省堂,为君延夔龙。 愿舒泰出云,甘泽成岁功。 愿回太清日,晴景破阴蒙。 愿跻万人寿,夭扎终不逢。 愿令编户富,食衣无因穷。 群臣走率职,陛下居法宫。 文彩成礼乐,筹略羁夷戎。 意言亦良苦,精神庶潜通。 短步趋远道,心健力不充。 早衰鬓已华,忧伤乃自攻。 我知古人心,生德贯上穹。 何为论贵贱,贵畏非大公。 南归虽云乐,此念殊忡忡。
nián shí   bái chéng shuāi wēng  
fēi yǒu gāo gài chē   xián zhě tóng  
jiē chū hán yuǎn   jiā shì cháng nóng  
shí jiǔ dēng   shèng gòu cān yīng xióng  
shí nián chū xuǎn   jiào shū féng zhǔ zhōng  
tiān shè cǎi   wèi yǒu jiàn zhèng fēng  
dāo yán   jiǎn jiǎn fěi gōng  
qiè liàng   shàn jiān xié xiōng  
háo kàng qiān jūn   bìn luò liú zōng  
tóng shí jiē xiāng shǒu   jīn bān zhù chóng  
wéi shǒu cháng   xìng jiù yǎng fēng  
nián jiāng hǎi wài   zài shàng chī jiē dōng  
shí 西   宿 chóu huà gōng  
méng jǐn tóu jǐng   wéi lài tiān tīng cōng  
dài yán yóu jìn   shì cóng duō cóng róng  
xún xíng jīng zhào shì   duàn xiān fēng  
shì zhí fēi suǒ hǎo   zhé jié zhōng  
yuàn yōu dōu   wèi jūn qiú xiōng  
yuàn 西 shěng táng   wèi jūn yán kuí lóng  
yuàn shū tài chū yún   gān chéng suì gōng  
yuàn huí tài qīng   qíng jǐng yīn méng  
yuàn wàn rén shòu 寿   yāo zhā zhōng féng  
yuàn lìng biān   shí yīn qióng  
qún chén zǒu zhí   xià gōng  
wén cǎi chéng yuè   chóu lüè róng  
yán liáng   jīng shén shù qián tōng  
duǎn yuǎn dào   xīn jiàn chōng  
zǎo shuāi bìn huá   yōu shāng nǎi gōng  
zhī rén xīn   shēng guàn shàng qióng  
wéi lùn guì jiàn   guì wèi fēi gōng  
nán guī suī yún   niàn shū chōng chōng