读乐天集戏作五绝

宋代 苏辙
乐天梦得老相从,洛下诗流得二雄。 自笑索居朋友绝,偶然得句与谁同。
tiān mèng lǎo xiāng cóng   luò xià shī liú èr xióng  
xiào suǒ péng you jué   ǒu rán de shuí tóng