读老杜诗集

宋代 王令
气吞风雅妙无伦,碌碌当年不见珍。 自是古贤因发愤,非关诗道可穷人。 镌鑱物象三千首,照耀乾坤四百春。 寂寞有名身後事,惟余孤冢来江滨。
tūn fēng miào lún   dāng nián jiàn zhēn  
shì xián yīn fèn   fēi guān shī dào qióng rén  
juān chán xiàng sān qiān shǒu   zhào yào 耀 qián kūn bǎi chūn  
yǒu míng shēn hòu shì   wéi zhǒng lái jiāng bīn