杜鹃花歌

近现代 卢青山
杜鹃花是胭脂水,天实泻之山如洗。桃杏寂落无馀姿,此花独来弥千里。 油菜黄自早春时,彼为兄兮此为弟。花光如传接力棒,传之荷莲是晚辈。 春光亦如戏台喧,最要压轴殿其尾。照日红艳胜日烈,雨倘来飞染其色; 连天巨火烧千山,漫地涔涔泫红液。谁家屋非山间住,绕屋谁家无此物。 三月和风尽馀寒,空城空巷无人迹。江之渚兮石之欹,纤手之中鬓之隙。 相逢语笑轻如絮,单车首尾尽其赤。洛阳牡丹闻天下,雍容富贵何矫假; 此花真是平民花,出门满眼无稍价。十户中人君王笑,花之贵者实可怕。 天固无私尽其藏,彼岂曾至山之野。
juān huā shì yān zhī shuǐ   tiān shí xiè zhī shān táo xìng luò 姿   huā lái qiān
yóu cài huáng zǎo chūn shí   wèi xiōng wèi huā guāng chuán jiē bàng   chuán zhī lián shì wǎn bèi
chūn guāng tái xuān   zuì yào zhòu diàn 殿 wěi zhào hóng yàn shèng liè   tǎng lái fēi rǎn  
lián tiān huǒ shāo qiān shān   màn cén cén xuàn hóng shuí jiā fēi shān jiān zhù   rào shuí jiā
sān yuè fēng jǐn hán   kōng chéng kōng xiàng rén jiāng zhī zhǔ shí zhī   qiàn shǒu zhī zhōng bìn zhī
xiāng féng xiào qīng   dān chē shǒu wěi jǐn chì luò yáng dan wén tiān xià   yōng róng guì jiǎo jiǎ  
huā zhēn shi píng mín huā   chū mén mǎn yǎn shāo jià shí zhōng rén jūn wáng xiào   huā zhī guì zhě shí
tiān jǐn cáng   céng zhì shān zhī