杜鹃花

唐代 方干
未问移栽日,先愁落地时。疏中从间叶,密处莫烧枝。 郢客教谁探,胡蜂是自知。周回两三步,常有醉乡期。
wèi wèn zāi   xiān chóu luò shí shū zhōng cóng jiān   chǔ shāo zhī
yǐng jiào shuí tàn   fēng shì zhī zhōu huí liǎng sān   cháng yǒu zuì xiāng