杜鹃二首

宋代 陈著
催归亦是大饶唇,自不能归底劝人。 行止在人终莫劝,只应劝得合归春。
cuī guī shì ráo chún   néng guī quàn rén  
xíng zhǐ zài rén zhōng quàn   zhǐ yīng quàn de guī chūn