读经

唐代 孟郊
垂老抱佛脚,教妻读黄经。经黄名小品,一纸千明星。 曾读大般若,细感肸蚃听。当时把斋中,方寸抱万灵。 忽复入长安,蹴踏日月宁。老方却归来,收拾可丁丁。 拂拭尘几案,开函就孤亭。儒书难借索,僧签饶芳馨。 驿驿不开手,铿铿闻异铃。得善如焚香,去恶如脱腥。 安得颜子耳,曾未如此听。听之何有言,德教贵有形。 何言中国外,有国如海萍。海萍国教异,天声各泠泠。 安排未定时,心火竞荧荧。将如庶几者,声尽形元冥。
chuí lǎo bào jiǎo   jiào huáng jīng jīng huáng míng xiǎo pǐn   zhǐ qiān míng xīng
céng   gǎn xiǎng tīng dāng shí zhāi zhōng   fāng cùn bào wàn líng
cháng ān   yuè níng lǎo fāng què guī lái   shōu shí dīng dīng
shì chén àn   kāi hán jiù tíng shū nán jiè suǒ   sēng qiān ráo fāng xīn
驿 驿 kāi shǒu   kēng kēng wén líng shàn fén xiāng   è tuō xīng
ān yán zi ěr   céng wèi tīng tīng zhī yǒu yán   jiào guì yǒu xíng
yán zhōng guó wài   yǒu guó hǎi píng hǎi píng guó jiào   tiān shēng líng líng
ān pái wèi dìng shí   xīn huǒ jìng yíng yíng jiāng shù zhě   shēng jǐn xíng yuán míng