读江总传
行人慵过景阳宫,宫畔离离禾黍风。
庭玉有花空怨白,井莲无步莫愁红。
吟诗功业才虽大,亡国君臣道最同。
争忍暮年归故里,纶竿回避钓鱼翁。
xíng
行
rén
人
yōng
慵
guò
过
jǐng
景
yáng
阳
gōng
宫
,
gōng
宫
pàn
畔
lí
离
lí
离
hé
禾
shǔ
黍
fēng
风
。
tíng
庭
yù
玉
yǒu
有
huā
花
kōng
空
yuàn
怨
bái
白
,
jǐng
井
lián
莲
wú
无
bù
步
mò
莫
chóu
愁
hóng
红
。
yín
吟
shī
诗
gōng
功
yè
业
cái
才
suī
虽
dà
大
,
wáng
亡
guó
国
jūn
君
chén
臣
dào
道
zuì
最
tóng
同
。
zhēng
争
rěn
忍
mù
暮
nián
年
guī
归
gù
故
lǐ
里
,
lún
纶
gān
竿
huí
回
bì
避
diào
钓
yú
鱼
wēng
翁
。