渡江云 欲雪

清代 曹贞吉
湿云黏似絮,关山冻合,风色偃貂裘。玉楼寒起粟,知是仙人,咫尺驾银虬。 黄昏漠漠,窗影黑、思挂帘钩。谁剪碎、明河冰水,一夜下皇州。 还愁。孟婆潦倒,滕六商量,怕梅花孤瘦,又化作、轻烟薄雾。 缭绕枝头,五更错认虚生白,最分明、碧落清幽。成独笑、飞琼毕竟迟留。
shī 湿 yún nián shì   guān shān dòng   fēng yǎn diāo qiú lóu hán   zhī shì xiān rén   zhǐ chǐ jià yín qiú
huáng hūn   chuāng yǐng hēi guà lián gōu shuí jiǎn suì míng bīng shuǐ   xià huáng zhōu
hái chóu mèng liáo dǎo   téng liù shāng liáng   méi huā shòu   yòu huà zuò qīng yān
liáo rào zhī tóu   gēng cuò rèn shēng bái   zuì fēn míng luò qīng yōu chéng xiào fēi qióng jìng chí liú