渡江云·杨花

清代 周济
春风真解事,等闲吹遍,无数短长亭。 一星星是恨,直送春归,替了落花声。 凭阑极目,荡春波、万种春情。 应笑人舂粮几许? 便要数征程。 冥冥,车轮落日,散绮余霞,渐都迷幻景。 问收向红窗画箧,可算飘零? 相逢只有浮云好,奈蓬莱东指,弱水盈盈。 休更惜,秋风吹老莼羹。
chūn fēng zhēn jiě shì   děng xián chuī biàn   shù duǎn cháng tíng
xīng xing shì hèn   zhí sòng chūn guī   le luò huā shēng
píng lán   dàng chūn wàn zhǒng chūn qíng
yīng xiào rén chōng liáng  
biàn 便 yào shù zhēng chéng
míng míng   chē lún luò   sàn xiá   jiàn dōu huàn jǐng
wèn shōu xiàng hóng chuāng huà qiè   suàn piāo líng  
xiāng féng zhǐ yǒu yún hǎo   nài péng lái dōng zhǐ   ruò shuǐ yíng yíng
xiū gèng   qiū fēng chuī lǎo chún gēng