渡江云 书水云楼词后

明代 汪洋
寺楼空日夜,桨声不见,烟水已消沈。一滩黄苇碎,有恨西风,吹影入楼阴。 虚廊响屧,是何人、抱雪行吟。最可怜,身前疏柳,憔悴到如今。 萧森。残星垂幕,隔岸疏磷,对深杯自饮。听夜阑、蝉催梦短,寄语沙禽。 终古一片荒荒月,照客子、慵抚青琴。料明日、霜枫染得秋深。
lóu kòng   jiǎng shēng jiàn   yān shuǐ xiāo shěn tān huáng wěi suì yǒu   hèn fēng 西 chuī   yǐng lóu yīn    
láng xiǎng xiè   shì rén bào xuě xíng yín zuì lián shēn qián   shū liǔ qiáo cuì   dào jīn      
xiāo sēn cán xīng chuí   àn shū lín duì   shēn bēi yǐn tīng lán chán cuī mèng duǎn shā   qín        
zhōng piàn huāng huāng yuè   zhào yōng qīng qín liào míng shuāng fēng rǎn qiū shēn