渡江云·蔷薇开欲谢

宋代 萧允之
蔷薇开欲谢,峭寒渐少,轩槛俯晴沙。先来愁未了,又听一声,新阕落渔家。徘徊伫立,似玉笛、三弄昭华。春昼长、暗怀谁写,戏墨乱翻鸦。吁嗟。诗情犹念隽,酒兴偏豪,记南楼月下。曾共乐、沈烟绮席,烛影窗纱。农香秀色知何处,甚忘却、堤柳汀葭。空惆怅,无人共采苹花。
qiáng wēi kāi xiè   qiào hán jiàn shǎo   xuān jiàn qíng shā xiān lái chóu wèi liǎo   yòu tīng shēng   xīn què luò jiā pái huái zhù   shì sān nòng zhāo huá chūn zhòu zhǎng àn huái 怀 shuí xiě   luàn fān jiē shī qíng yóu niàn juàn   jiǔ xìng piān háo   nán lóu yuè xià céng gòng shěn yān   zhú yǐng chuāng shā nóng xiāng xiù zhī chǔ   shén wàng què liǔ tīng jiā kōng chóu chàng   rén gòng cǎi píng huā