渡江云 揭浩斋送春

元代 吴澄
名园花正好,娇红殢白,百态竞春妆。笑痕添酒晕,丰脸凝脂,谁与试釭霜。 诗朋酒伴,趁此日、流转风光。尽夜游、不妨秉烛,未觉是疏狂。 茫茫。一年一度,烂熳离披,似长江去浪。但要教、啼莺语燕,不怨卢郎。 问春春道何曾去,任蜂蝶、飞过东墙。君看取,年年潘令河阳。
míng yuán huā zhèng hǎo   jiāo hóng bái   bǎi tài jìng chūn zhuāng xiào hén tiān jiǔ yùn fēng   liǎn níng zhī shuí   shì gāng shuāng    
shī péng jiǔ bàn   chèn liú zhuǎn fēng guāng jǐn yóu fáng bǐng zhú wèi jué shì   shū kuáng        
máng máng nián làn   màn shì   cháng jiāng làng dàn yào jiào yīng yàn yuàn   láng        
wèn chūn chūn dào zēng   rèn fēng dié fēi guò dōng qiáng jūn kàn nián nián   pān lìng yáng